Năm 2011 khi vừa mới ra trường đồng chí Nguyễn Thị Thảo được phân công về nhận công tác tại trường Mầm non San Sả Hồ. Trường Mầm non San Sả Hồ, là một ngôi trường thuộc xã San Sả Hồ nằm trong vùng đặc biệt khó khăn của huyện Sa Pa, nhà trường có 1 điểm trường chính và 6 điểm trường lẻ với tổng số cán bộ giáo viên và nhân viên là 21 Đồng chí. Tổng số học sinh toàn trường là 394 trẻ

 Là một trường nằm gần sát với thị trân Sa Pa nhưng thuộc vùng có điều kiện kinh tế đặc biệt khó khăn chính vì vậy điều kiện cở vật chất của nhà trường còn nhiều thiếu thốn.

Là một người con của mảnh đất Lào Cai,. đến trường đồng chí phải vượt quãng đường gần 50km từ Lào Cai vào Sa Pa

Nói đến các trường Tiểu học, trường Mần non ở vùng cao nói chung và với trường Mần non San Sả Hồ nói riêng thì đều có đặc điểm chung là các điểm trường lẻ nằm khá xa điểm trường chính phần lớn các điểm trường nắm sát với các bản làng của người đân tộc.

Đồng chí Nguyễn Thị Thảo được phân công giảng dạy tại điểm trường đội 7 đây là điểm trường xa trường chính và cũng xa trung tâm nhất của nhà trường kéo theo đó là rất nhiều những  khó khăn vất vả.

Điểm trường Đội 7 cách trung tâm thị trấn Sa Pa khoảng 5km và cách trường chính khoảng 8km, điều kiện ở đây vô cùng khó khăn

Để tới được điểm trường này là cả một hành trình đầy vất vả . Mỗi khi có mưa lớn, kéo dài là, đường lại sạt lở, nhầy nhụa gây ách tắc các cô giáo phải mang ủng vào và đi bộ, những ngày mưa việc đến trường của cấc em học sinh cũng khó khăn thêm bội phần.

 

 

 

Lần đầu tiên đặt chân tới nơi này cô Nguyễn Thị Thảo cũng không thể ngờ rằng  mình lại có thể gắn bó với nơi này lâu đến như vậy, Sinh năm 1987, tuổi đời còn khá trẻ, nhưng  cho tới nay cô đã gắn bó với mảnh đất San Sả Hồ này được 8 năm trời.

Điểm trường đội 7 có 2 lớp với 48 em HS 100% các em học sinh là người dân tộc Hmông đến đây chúng ta gặp cô Nguyễn Thị Thảo một trong 2 cô giáo phụ trách 1 lớp ở điểm trường này và đến đây chúng ta mới thực sự cảm phục họ, những cô gái tưởng chừng như yếu đuối mà họ đã vượt qua vất vả về đường đi và rất nhiều những khó khăn khác mà đến với các em quả thật là một sự phi thường mà không phải ai cũng làm được như vậy.

         

 

   Dạy học ở đây là cả một sự bền bỉ, kiên trì công với lòng nghề, mến trẻ đến vô hạn. Khó có thể diễn tả những khó khăn vất vả nơi đây. Thiếu cơ sở vật chất, đồ dùng học tập cho các con rất thô sơ. Lúc rảnh rỗi, Cô Thảo và các cô giáo ở đây lại tự làm đồ chơi cho các con. Trẻ vùng cao thiệt thòi và rất hạn chế về kĩ năng sống. Vì thế, trong nội dung lên lớp Cô Thảo luôn lưu ý các đến các kĩ năng cần thiết cho trẻ vùng cao như kĩ năng giao tiếp, vệ sinh cá nhân, nhận thức về các vấn đề nguy hiểm…

Những khó khăn ở đây phải kể đến sự bất đồng về ngôn ngữ. Cô giáo người kinh, còn các con lại nói tiếng Mông, nên cô trò bất đồng ngôn ngữ. Cô nói mà trò cứ ngây ra, có những lúc cô giáo cảm thấy bất lực. Để giải quyết vấn đề này, các cô buộc phải tự học tiếng dân tộc cô phải học những câu đơn giản để giao tiếp với học sinh, bà con, như vậy mới day học được.

 

Người dân ở đây nghèo lắm. Bố mẹ các em quanh năm nghèo đói, các con đi học vào mùa đông nhiều em phải chịu cái lạnh của Sa Pa, cả tuần có con chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo, chân không giày dép. Mỗi lần về nhà, Thảo lại tranh thủ xin quần áo cũ, giày dép của hàng xóm, bạn bè. Đôi khi vào điểm trường, bên cạnh những dụng cụ dạy học, có khi  cô còn mang theo bịch nhỏ quần áo, đồ chơi. Đồ mới được xem là những thứ xa xỉ với các con. Những lúc trời mưa lạnh, các con không có áo ấm mặc đến lớp, đôi chân tím tái vì lạnh, phải thổi bếp lửa lên cho ấm rồi mới dạy được.    

Nhìn các em được vui đùa trong một khuôn viên hạn hẹp thôi nhưng cũng là rất nhiều cố gắng của cô, trong điều kiện khó khăn như vậy nhưng với sự cố gắng của cô, lòng yêu nghề, mến thương các em, hết lòng vì học sinh, cô đã vượt qua nhữn khó khăn, vất vả vẫn ngày ngày mang cái chữ đến với các em.

Gắn bó, tâm huyết với nghề, nhiều những hi sinh âm thầm chính vì lẽ đó mà những năm gần đây điểm trường Đội 7 luôn là điểm trường có chất lượng trong tốp đầu của nhà trường . Trong hoàn cảnh khó khăn thiếu thốn trăm bề, cô vẫn ngày ngày đến lớp và các em vẫn ngày ngày đến trường trong tình thương yêu, đùm bọc, dìu dắt của cô. Trong tâm cô luôn luôn mong rằng sau này các em có một tương lai tươi sáng hơn.

Nói về cô trong lòng tôi thật nhiều cảm xúc. Đó là một sự đồng cảm chân thành giữa những người đồng nghiệp, đó là sự cảm phục trước những hi sinh âm thầm, là sự trân trọng những con người bản lĩnh, nhiệt huyết với nghề nghiệp cao quý và cũng thật nhiều tình yêu thương con trẻ.

Trước khi dừng lời tôi cũng xin gửi tới cô lời chúc: chúc cho cô sức khỏe chúc cho chân cứng đá mềm để cô tiếp tục cống hiến cho giáo dục Sa Pa nói chung và cho giáo dục xã nhà nói riêng, chúc cô luôn vững bước trên con đường mang cái chữ đến với vùng cao. Đóng góp tích cực cho sự nghiệp “trồng người”.